12/6/10

Theo dấu chân người tình

Tour du lịch “Theo dấu chân người tình” - tham quan nơi ở của ông Huỳnh Thủy Lê, nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết Pháp nổi tiếng “Người tình” - đang hấp dẫn hàng ngàn lượt du khách mỗi ngày.


Công ty cổ phần Du lịch Đồng Tháp đang mở hành trình du lịch mới bằng tour “Theo dấu chân người tình”. Đó là mô hình du lịch đến tham quan Nhà cổ Huỳnh Thủy Lê, điểm du lịch hấp dẫn để mọi người tận mắt thấy nơi ở của ông Huỳnh Thủy Lê - nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “Người tình” của nữ nhà văn người Pháp Marguerite Duras (tác giả cuốn tiểu thuyết cũng là người tình của ông Huỳnh Thủy Lê).

Ngoài ra, du khách còn tham quan các điểm du lịch liên quan đến ông Huỳnh Thủy Lê và người tình của ông là bà Marguerite Duras đã đóng góp, những kỷ niệm ở Trường Tiểu học Trưng Vương Sa Đéc, Chùa Ông Quách… Hiện nay, điểm du lịch nhà cổ Huỳnh Thủy Lê là điểm du lịch văn hóa đã từng ghi dấu một thiên tình sử đẹp.

Ngôi nhà cổ của ông Huỳnh Thủy Lê hấp dẫn du khách nước ngoài

Nhà cổ Huỳnh Thủy Lê tại thị xã Sa Đéc được ngành Du lịch tỉnh Đồng Tháp chọn điểm dừng chân tham quan xem nhà cổ. Đây là loại hình du lịch văn hóa hấp dẫn du khách hiện nay tại tỉnh Đồng Tháp với ngôi nhà cổ được công nhận di tích lịch sử văn hóa cấp tỉnh và đang đề nghị di tích cấp quốc gia.

Nhà được xây dựng bằng gỗ năm 1895, đến năm 1917 trùng tu lại bằng gạch, vôi, ô dước, theo lối kiến trúc Đông - Tây, có 3 gian. Toàn bộ ngôi nhà được xây dựng trên diện tích 258 mét vuông, mặt tiền được trang trí với các hoa văn cây cỏ, chim muông tượng trưng cho bốn mùa. Bên trong ngôi nhà chính thờ Quan Công trưng bày giữa đại sảnh, các loại tủ, giường, bàn thờ đều được chạm khắc rất tinh xảo. Trang trí bên trong theo kiểu người Hoa.


Trước đây, ngôi nhà này là nơi ở của gia đình ông Huỳnh Thủy Lê - người tình đầu tiên của nữ văn sĩ người Pháp, Marguerite Duras. Sau khi ông Huỳnh Thủy Lê mất năm 1972, gia đình ông định cư ở nước ngoài, đến năm 2007 Công ty cổ phần Du lịch Đồng Tháp đưa vào khai thác du lịch tour “Theo dấu chân người tình”.

Do có nét kiến trúc đặc biệt của ngôi nhà cùng với sự lan tỏa của cuốn tiểu thuyết “L’ Amant” - Người tình (được dịch sang hơn 40 thứ tiếng) và bộ phim cùng tên, nên ngôi nhà đã thu hút ngày càng đông khách nước ngoài đến tham quan. Hiện Đồng Tháp ký kết với Công ty du lịch lữ hành quốc tế, hợp tác với các Công ty du lịch: Tàu du lịch La Marguerite, L’Amant, Pandaw, CaiBe Princesse, Sông Xanh Sampan và hơn 30 Công ty lữ hành quốc tế liên kết đưa khách đến tham quan nhà cổ Huỳnh Thủy Lê với tour “Theo dấu chân người tình”.

Thiên tình sử lãng mạn giữa ông Huỳnh Thủy Lê và nữ văn sĩ người Pháp được biết đến qua cuốn tiểu thuyết Người tình nổi tiếng và bộ phim cùng tên

Chị Nguyễn Thị Nga - Tổng giám đốc Công ty cổ phần Du lịch tỉnh Đồng Tháp cho biết: Mỗi ngày Trung tâm đón tiếp hơn 1.000 lượt du khách đến tham quan ngôi nhà cổ Huỳnh Thủy Lê, trong đó 50% là khách người Pháp, còn lại là Mỹ, Nhật, Đức , Anh, Australia, Hà Lan, Bỉ…, khách trong nước chiếm chưa đến 10%. Nếu đi bằng đường thủy theo tour du lịch sông MêKông từ thành phố Hồ Chí Minh - Campuchia, nhà cổ Huỳnh Thủy Lê là điểm dừng chân chính trong cuộc hành trình, còn đi đường bộ bằng xe ô tô và xe đạp theo các tour du lịch đồng bằng sông Cửu Long.

Mới đây, du lịch Đồng Tháp cùng với Tổng Cục du lịch Việt Nam sang Pháp và giới thiệu các chương trình du lịch điểm đến tại Đồng Tháp; trong đó có giới thiệu tour “Theo dấu chân người tình” được 2 giải thưởng lớn (giải 3) và giải thưởng năm 2010 dành cho khách Pháp tham quan du lịch tại Đồng Tháp.


Nguyễn Văn Trí
TTXVN 
Theo dantri.com.vn

Nhớ Sa Đéc

Hoa Sa Đéc

Sa Đéc với tôi là cả khoảng nhớ mênh mông, sâu lắng với nhiều thứ kỳ diệu. Sa Đéc là những chuyến tàu tuổi thơ chòng chành, tôi theo mẹ từ chợ Mỹ Hiệp qua bến tàu gần nhà thương Sa Đéc của mỗi chuyến đi thăm ba.

Từ Mỹ Hiệp qua bến tàu Sa Đéc mất hơn một tiếng. Trong một tiếng đó, tôi tha hồ đọc sách với gió mát trên sông thổi lồng lộng. (Chuyến về là những quyển sách cũ của mấy cô em họ, ba nó làm nhà phát hành sách ở Sa Đéc nên lần nào tôi qua chơi, nó cũng lựa cho tôi vài cuốn). Có khi tôi nằm lăn ra hàng ghế hành khách, gối đầu lên đùi má ngủ ngon lành, cho đến khi má đánh thức tôi thì tàu đã cập bến Sa Đéc.


Sa Đéc là phố chợ đông vui, thứ gì cũng thu hút con bé nhà quê là tôi. Thường trên đường từ bến tàu để vào chỗ Sở Tư pháp nơi ba tôi ở và làm việc phải qua khu chợ Sa Đéc. Hai má con tôi đi bộ ngang khu chợ, thỉnh thoảng má dừng lại cho tôi ăn một ly bánh lọt hột lựu. Tôi nhớ cái gánh bánh lọt hột lựu nằm nép trước cửa một căn nhà cũ, có mấy cái ghế gỗ thấp thấp. Đó là những ly bánh lọt hiếm hoi và ngọt ngào nhất mà tuổi thơ tôi được hưởng.


Sa Đéc là cây cầu sắt quay bắc qua sông Sa Đéc. Cây cầu xây theo kiểu Pháp. Tôi và má phải đi qua cây cầu đó thì mới tới chỗ ở của ba. Xe cộ qua cầu ngược xuôi rầm rập, tôi vừa thích thú vừa sợ hãi khi ngó qua kẽ cầu thấy dòng Sa Giang đang trôi dưới chân mình.


Sở Tư pháp nơi ba tôi làm việc là dãy nhà có phòng làm việc cùng với những phòng ở tập thể. Bên hông trái, cách con hẻm nhỏ là nhà thờ Tân Quy, cứ 4 giờ chiều đổ chuông, tiếng chuông vang trên sông nước nghe rất lạ. Phòng ở của ba tôi trên lầu hai, từ hành lang trước phòng ba nhìn xuống đường sẽ thấy một công viên hoa nho nhỏ, đối diện qua bên kia đường là Trường tiểu học Tân Long (nay trường đã dời đi, thay bằng một trạm y tế, chắc có lẽ vì trường gần mặt đường quá).


Hồi đó, anh kế tôi lớp 2 đã chuyển trường qua ở cùng ba để đi học cho tiện. Tôi cứ đứng ở hành lang ngóng chừng giờ anh ra chơi, thấy anh bé xíu chạy lăng quăng từ phòng học ra ngoài, rồi anh và nhóm bạn rủ nhau chạy xuyên qua công viên để chơi (hồi đó xe cộ cũng ít). Rồi tôi tiếp tục ngóng anh giờ tan học, thấy anh vai đeo cặp, đi băng băng qua đường, qua công viên, rồi qua đường và tiến lên phòng ba, tôi nghĩ anh thật dũng cảm. Đúng ra là do con mắt bé thơ nhìn gì cũng hóa ra rất vĩ đại, chứ sau này về lại, tôi thấy từ nơi ba ở đi qua trường tiểu học rất gần, cái công viên giữa trường và Sở Tư pháp thì chỉ bằng cái vòng xoay.


Sa Đéc còn là kỷ niệm khó quên giữa tôi và ba. Đó là lần đầu tiên, cuối cùng và duy nhất tôi được ba cõng trên lưng. Chuyến đó má qua Sa Đéc khám bệnh, rồi má phải ở lại để chờ mổ. Ba đưa tôi về lại nhà vì tôi còn phải đi học. Ba không dắt tay tôi như má, mà cõng tôi trên lưng, chắc để đi cho nhanh. Trên tay tôi cầm một bịch nước đá lấy từ tủ lạnh của ba, nước đá lạnh rớt xuống lưng áo ba, tôi điếng người, sợ ba rầy. Ngồi trên lưng ba, tôi ngoái lại thấy má đang đứng trên hành lang đưa tay vẫy vẫy. Tôi muốn khóc hết sức, nhưng gắng ghìm lại. Cảm giác của con bé 6 tuổi vẫn còn rất rõ ràng trong tôi. Vừa sợ ba, lại vừa sung sướng hạnh phúc.


Tôi quay lại Sa Đéc nhiều lần khi tôi lớn; hay vòng xe ngang con đường nơi ba tôi ở hồi xưa, lần nào cũng ngó lên lầu hai, coi có con bé nào ngó xuống đường giống như tôi không. Bến tàu Mỹ Hiệp - Sa Đéc đã mất lâu rồi. Đường bộ thông thương, giờ còn ai mà đi tàu nữa.


Thời gian đã xưa, rất xưa, mà Sa Đéc vẫn chìm lắng trong tôi rất gần gụi, thân thương dù tôi chưa bao giờ là cư dân ở đó.


MINH PHÚC

(Theo Tuổi trẻ)

9/8/09

Dấu xưa Sa Đéc


Về đồng bằng sông Cửu Long, từ phía bờ nam cầu dây văng Mỹ Thuận vòng lên cầu vượt rẽ trái chừng 15km thì đến thị xã Sa Đéc thuộc tỉnh Đồng Tháp. Nơi đây cách thành phố Hồ Chí Minh 160km, cách Cần Thơ 55km.

Sa Đéc thời Pháp thuộc từng là thủ phủ hành chính của nhiều tỉnh trong khu vực với toà bố đặt tại thị xã. Trước 1975 đây là một tỉnh riêng lẻ. Từ năm 1994 trở về trước Sa Đéc là tỉnh lỵ của tỉnh Đồng Tháp. Do có lịch sử hình thành khá lâu đời nên Sa Đéc có rất nhiều đình chùa, nhà cổ, làng nghề nổi tiếng. Đến với thị xã bên bờ Sa Giang này bạn sẽ gặp nhiều kiến trúc cổ, nhà cổ được xây dựng vào những năm đầu của thế kỷ trước.

Chùa Kiến An Cung hay còn gọi là chùa Ông Quách nằm ngay tại trung tâm thị xã Sa Đéc. Chùa do những người Hoa ở tỉnh Phúc Kiến - Trung Quốc di cư sống tại Sa Đéc xây dựng. Mái ngói chùa gồm có 3 lớp. Ngói được lợp theo gợn sóng rồng, cong vút lên cao, tạo dáng “ngũ hành”. Toàn bộ chùa không có kèo, chỉ có đòn tay ráp mộng lại, chịu lực trên những cột gỗ tròn. Mặt chính trên vách chùa trang trí cây cối, chim thú, tượng người ghép bằng mảng gốm màu thu nhỏ tạo thành những bức tranh. Ở giữa gian chính có tấm hoành phi “Kiến An Cung”, trang trí rồng, mây, nai, hạc. Trên cửa ra vào có 6 con lân gỗ thếp vàng. Trên mặt của mỗi cánh cửa vẽ cảnh sinh hoạt của vua quan. Hai bên cửa vào chính điện có hai con kỳ lân trấn môn bằng đá xanh lớn, chạm khắc tinh xảo. Ngoài Quảng Trạch Tôn Vương (Ông Quách) còn có hai vị thần được thờ ở hai bên trong gian chánh điện. Bên tả là Thanh Thủy Tể Sư, nguyên là thầy thuốc chữa bệnh cho nhân dân. Bên hữu là Bảo Sanh Đại Đế, có nhiệm vụ bảo vệ sinh mệnh các vị vua chúa.

Trong thị xã Sa Đéc còn có nhiều ngôi đình, chùa cổ, đẹp có giá trị về văn hoá, lịch sử như chùa Hương, chùa Bà Thiên Hậu, đình Vĩnh Phước, Tân Tây Võ miếu, chùa Bà Cửu Thiên Huyền Nữ...

Ngoài chùa chiền, miếu mạo và những làng hoa rực rỡ sắc màu, Sa Đéc còn có 17 ngôi nhà cổ còn khá nguyên vẹn. Những ngôi nhà này được kiến trúc theo phong cách Pháp vào những năm 1900, trong đó nổi bật là trường tiểu học Trưng Vương và nhà ông Huỳnh Thủy Lê, “người tình” của nữ văn sĩ Pháp Marguerite Duras ở số 255A khu phố 1, phường 2, thị xã Sa Đéc. Chợ thực phẩm Sa Đéc và một số công sở mang dấu ấn kiến trúc Pháp hiện vẫn còn sử dụng. Đến với quê hương Sa Đéc bên bờ Sa Giang, bạn sẽ tìm lại được dấu xưa và sẽ khám phá thêm nhiều điều hấp dẫn.

Hoàng Thám (Báo Công an TP. HCM)

Mở cửa "đại siêu thị sách" Sa Đéc

ICTnews - Siêu thị sách Thành Nghĩa có diện tích hơn 3.000 m2, kinh phí đầu tư hơn 20 tỷ đồng đã được khai trương ngày 18/7 tại thị xã Sa Đéc.


Đây là siêu thị nằm trong hệ thống 30 siêu thị - nhà sách Nguyễn Văn Cừ của doanh nghiệp sách Thành Nghĩa TP.HCM.


Doanh nghiệp Thành Nghĩa cho biết tại đây có gần 50.000 đầu sách các loại được trưng bày với tổng số trên 1 triệu bản sách đủ mọi chủng loại, trong đó mảng chủ lực vẫn là sách chính trị, pháp luật, kinh tế, sách KHKT, sách tin học, sách giáo khoa … Bên cạnh gian hàng sách còn có hơn 10.000 mặt hàng tiêu dùng thời trang, quà lưu niệm, văn phòng phẩm, hàng gia dụng, thực phẩm tươi sống, xưởng bánh ngọt trang thiết bị châu Âu, và các mặt hàng đa dạng phong phú khác phục vụ cho khách hàng đến mua sắm tại siêu thị.


Siêu thị này tạo việc làm cho hơn 150 người ở địa phương. Trong buổi khai trương, doanh nghiệp Thành Nghĩa đã trao tặng 25 triệu đồng để xây dựng nhà tình nghĩa, tình thương cho 1 gia đình thương binh ở thị xã Sa Đéc. Theo dự kiến, vào cuối năm nay, doanh nghiệp sẽ khai trương thêm một siêu thị Nhà sách có quy mô lớn hơn nữa ở TP. Cần Thơ và vào đầu năm 2010 doanh nghiệp sẽ mở thêm 1 siêu thị sách lớn tại tỉnh Ninh Thuận.


Hồng Hải

1/8/09

Tên gọi Sa Đéc

Chợ thực phẩm Sa Đéc

Hai tiếng Sa Đéc có lẽ xuất phát từ âm của tiếng Phsa dek của người Khmer hạ, tên của một vị thủy thần gốc Khmer. Trong sách Đại Nam nhất thống chí Lục tỉnh Nam Việt, phần Tự quán (trang 38-39), có chép:

“Chùa Tô Sơn ở địa phận thôn Hưng Nhượng, huyện Hà Dương (tỉnh An Giang), phía tây núi có viên đá hình con rùa. Người xưa truyền rằng: gặp khi trời hạn thì đến đấy cầu đảo ắt có được mưa, thổ nhơn bèn lập đền ở chân núi để thờ, gọi là Sa Đéc (tức là Thủy thần)”.
Trong khi đó trong dân gian còn lưu truyền câu chuyện sau:
Ngày xưa ở đất Tầm Phong Long (vùng đất nằm giữa sông Tiền và sông Hậu), có một tên chúa đất họ Thạch, vừa giàu có, vừa hung ác. Đất đai cò bay thẳng cánh, con thỏ, con nai ở trong rừng; con cá, con tôm ở dưới sông, con chim ở trên trời… tất cả đều là của họ Thạch. Ai hái, bắt thứ gì mà không nộp một nửa hoa lợi thì đừng hòng thoát khỏi tay y. Đám thuộc hạ của y làm tai mắt ở khắp nơi.

Chúa đất họ Thạch giàu có như vậy mà chỉ có mỗi một mụn con gái. Tên nàng là Phsa-dek, xinh đẹp, tính tình nhân hậu hoàn toàn khác cha. Một hôm, nàng dùng ghe lườn cùng nàng hầu rong chơi trên sông Tiền, chẳng may gặp mưa to gió lớn, ghe bị chìm. Trong lúc chủ tớ đang loai ngoai chờ chết, bỗng đâu có một thanh niên lao xuống cứu được cả hai.
Chàng trai nọ đưa hai người về chòi của mình chăm sóc. Khi tỉnh lại, hai người trò chuyện mỗi lúc mỗi thân mật, gắn bó. Nàng hỏi:
- Chàng đang ở trên đất của ai, chàng biết không?
- Biết chớ, toàn vùng này đều là đất của chúa đất họ Thạch ai mà không biết.
- Chàng không sợ ông ta à?
- Có gì mà phải sợ. Tôi từ phương xa tới đây, đất đai, sông nước là của trời sinh, chỗ nào thích là tôi ở. Ông Thạch đâu có sinh ra đất này hoặc khai khẩn gì đâu mà nói là của ổng.

Phsa-dek không cho chàng biết mình là con gái của chúa đất. Từ đó hai người thường lén lút gặp nhau. Bọn thuộc hạ cho tên chúa đất biết chuyện này. Lập tức hắn nhốt nàng lại và lệnh cho tìm bắt chàng trai nọ cho kỳ được. Bọn thủ hạ truy lùng chàng trai, chàng nhanh chân thoát được, nhưng trúng phải tên độc. Tưởng chàng đã chết, chúng bỏ đi. Nhưng may mắn, chàng được một người đi rừng tình cờ cứu sống. Chàng giữ lại mũi tên có khắc chữ Thạch để mưu tính chuyện trả thù.

Ngày nọ, chàng đột nhập vào dinh cơ tên chúa đất, đốt phá cho đã, rồi bắt hắn mang đi. Bỗng Phsa-dek thấy được, tri hô lên. Đám thuộc hạ ùa tới giải vây cho chủ. Chàng trai quá đỗi sững sờ, ngạc nhiên khi thấy nàng ở đây. Lợi dụng giây phút đó, đám thuộc hạ bắt được chàng và tra tấn rất dã man. Nghĩ rằng tại mình nên người yêu cũng là ân nhân mới gặp nạn, nàng đau đớn ngất lịm đi.
Khi được tin chàng trai bị cột chặt vào bè, rồi phóng hỏa đốt thả trôi sông, nàng Phsa-dek vùng dậy chạy theo nhảy xuống bè để cùng chết chung với chàng, nhưng bị thuộc hạ của chúa đất phóng theo bắt lại.

Phsa-dek bỏ nhà đi tu. Vài năm sau, tên chúa đất họ Thạch qua đời. Nàng trở thành người thừa kế một sản nghiệp đồ sộ của dòng họ Thạch. Một phần tài sản được nàng chia cho dân nghèo, phần còn lại dùng vào việc đắp đường, bồi lộ, dựng cầu và xây một nhà lồng chợ để cho người mua, kẻ bán có chỗ che nắng trú mưa.

Ngôi chợ đó được gọi là chợ Phsa-dek, lâu ngày nói trại thành Sa Đéc đến ngày nay. Còn nàng thì được nhân dân kính cẩn tôn lên hàng nữ thần. Tương truyền nàng rất linh thiêng, nhân dân cầu xin điều gì cũng đều được linh ứng.

Đền thờ thủy thần Sa Đéc trên núi Cô Tô với chuyện này không biết có liên hệ gì với nhau không?, song cả hai đều liên quan đến tên gọi Sa Đéc.

Trong Gia Định thành thông chí (tập hạ) của Trịnh Hoài Đức mô tả chợ Sa Đéc như sau: “Chợ ở đông huyện Vĩnh An. Phố chợ dọc theo bờ sông, nhà hai bên liên tiếp 5 dặm, dưới sông có những nhà bè, gác làm phòng ốc, đậu sát nhau, hoặc bán hàng lụa, khí dụng ở Nam Bắc chở đến, hoặc bán dầu rái, than, mây tre… Trên bờ và dưới sông hàng hóa tốt đẹp, trông khá vui vẻ, thật là nơi thắng địa phồn hoa vậy”.

Như vậy, Sa Đéc quả thật là một chợ nổi, nổi tiếng trên sông nước. Phải chăng chính vì vậy mà người Khmer gọi là Phsa ădek (có nghĩa là chợ nổi) và người Việt phát âm thành Sa Đéc?

(Nguồn: “Tìm hiểu nguồn gốc Địa danh Nam Bộ qua chuyện tích và giả thuyết”

Related Posts with Thumbnails