29/1/08
13/1/08
Cuối năm, về thăm làng hoa Sa Đéc
Hàng chục ngàn chậu hoa đang được những bàn tay cần mẫn chăm bón sẽ trở thành quần áo mới cho em nhỏ, trở thành chiếc xe máy mới hay sắc vôi mới nồng nồng làm mới tinh những ngôi nhà nhỏ…
Mùa xuân về từ những làng hoa
Nếu đi bằng xe gắn máy và xuất phát từ TP.HCM, bạn chỉ mất khoảng 4 giờ là đến làng hoa Tân Quy Đông, Sa Đéc. Thời tiết ấm áp của Sa Đéc những ngày cuối năm sẽ làm cho chuyến “du xuân” của các bạn thêm thú vị.
Đi từ đầu đến cuối làng hoa Tân Quy Đông, đến đâu bạn cũng có thể cảm nhận không khí lao động hối hả chuẩn bị mùa hoa tết. Trẻ em tranh thủ sau giờ học cũng phụ giúp cha mẹ chăm sóc hoa. Những chậu hoa tết được cắt cành từ tháng năm, hai tháng sau vô chậu, thay phân, chăm bón.
Bé Lành (10 tuổi) cười lúng liếng khoe: “Con cũng biết phụ ba má chăm sóc hoa đó! Những năm hoa bán không đắt lắm, ba má phải chở hoa lên Sài Gòn bán, thường về nhà trễ với tụi con. Tiền bán hoa càng nhiều, con càng có nhiều quần áo đẹp và bánh kẹo”.
Anh Trần Văn Khanh, 48 tuổi, cho biết: “Năm nay giá phân bón tăng, giá giỏ đựng hoa cũng tăng nhẹ, cụ thể như lúc trước giá 3.000đ/giỏ nay tăng lên 3.500đ/giỏ. Vì vậy, giá hoa cũng sẽ tăng nhẹ, cúc ti-gơ năm trước 18.000đ/cặp, năm nay có thể tăng lên 20.000đ/cặp”. Khu vườn nửa hecta chính là cần câu cơm của gia đình anh bao năm nay. Anh Trần Văn Lợi có 1.000 chậu cúc chuẩn bị mùa tết cũng cho biết: “Phân bón, giỏ lên giá hết ráo nên năm nay tui bán cúc tại vườn 10.000/giỏ, hơn năm ngoái 2.000đ. Còn nếu chở lên Sài Gòn bán thì 15.000đ/giỏ”.
Giữa cánh đồng hoa bát ngát, rất nhiều hộ gia đình cùng nô nức chăm hoa. Những chiếc cassette mắc trên chạc ba cây ngọt ngào khúc vọng cổ hay điệu cải lương là người bầu bạn với những “thợ hoa” này.
Vừa nhanh tay cho phân bón vào hàng hoa cẩm nhung, anh Nguyễn Văn Toàn vừa cho biết: “Nhà tui có ba công đất (1ha = 10 công). Mùa hoa tết năm nay, ngoài hoa cẩm nhung, tui còn chuẩn bị hoa trạng nguyên, ớt. Mỗi mùa hoa tết, tui kiếm được khoảng mười mấy triệu”.
Cầu cho mưa thuận gió hòa
Làng hoa Sa Đéc tưng bừng nhất từ rằm tháng chạp trở đi, khi các thương lái khắp nơi đổ về lấy hoa. Vui nhất là khi các nhà vườn đều hết sạch hoa. Còn nếu hoa còn tại vườn nhiều, những nông dân lại tất bật chở hoa lên Sài Gòn bán, nhiều khi, đón giao thừa ngay tại Sài Gòn.
Niềm vui thu nhập từ hoa để có một cái tết ấm cúng vẫn còn xa thì nỗi lo về thời tiết chưa thật thuận tiện đã ở ngay trước mắt. Anh Trần Văn Khanh cho biết: “Năm nay cúc Đài Loan nở sớm. Bụng tui cũng hơi lo lo”. Còn anh Văn Toàn thì chậc lưỡi: “Năm nay thời tiết không được như ý lắm nên đám sứ nhà tui cũng nở sớm”.
Vừa cần mẫn tưới phân cho 1.000 chậu cúc, anh Nguyễn Văn Lợi (ấp Sa Nhiên) nói như khấn: “Nông dân tụi tui đang mong trời nắng riết để hoa nở đúng. Tết năm trước, tui lời được khoảng chục triệu. Hi vọng tết năm nay kiếm được nhiều hơn để có cái tết xôm tụ hơn nữa”.
Và chắc chắn ai đến làng hoa Sa Đéc những ngày cuối năm này, cũng sẽ thầm cầu chúc một mùa hoa bội thu. Để xuân về nơi làng hoa Sa Đéc thêm vui, thêm ấm áp, rộn ràng.
16/11/07
Đời này ta còn được gặp bố mẹ mấy lần?
Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua... Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình.
Trên đất bạn (Trung Quốc) mà sao nghe câu chuyện lại thấy giống với cuộc sống đang diễn ra trên quê hương mình đến vậy! Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình. Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia...
Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm. Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ? Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: "Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?". Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là "hai, ba lần gì đó" rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.
Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo "các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả". Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là "chúng nó bận việc không về được à?". Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay "thắc mắc" vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa... Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?
Theo Thái Lộc An Khang'sblog & heo con' s blog)
11/11/07
Gửi Sadec Friends
5/11/07
HAPPY BIRTHDAY TO YOU...
Hồi cấp II, lớp tôi xuất hiện nhiều biệt danh thật vui như: Bò con,Gà con,Đại bàng...Trong đó có Bắp. Tôi nhớ lúc mới vào lớp sáu, Ngọc Sương được phân công làm lớp trưởng. Trong một lần ghi tên danh sách, Sương ghi là Ngô Phú Hiệp, không hiểu Sương ấn tượng điều gì đó và luôn đổi họ của Hiệp là Ngô thay vì Nguyễn. Khi phát hiện ghi sai, chúng tôi cười rôm rả một trận và lúc đó còn bình luận rằng Ngô Phú Hiệp hay hơn Nguyễn Phú Hiệp. Đó là nguyên nhân biệt danh Bắp ra đời.Hôm nay, nhân dịp Sinh Nhật lần thứ 24 của Ngô...í lộn: Nguyễn Phú Hiệp, Sadecfriends chúc Hiệp ngày càng thành công trong công việc & cuộc sống và sẽ có những giấc mơ có thật (chẳng hạn có 1 giấc mơ được chia sẽ trong blog H - nếu có ngày thành sự thật thì nhớ dẫn Sadecfriends đi du lịch vài chuyến nhe!)