16/11/07

Đời này ta còn được gặp bố mẹ mấy lần?

Đêm qua, tắt TV xong lên giường nằm đọc sách nhưng chẳng vào. Bật điện thoại nghe FM, tình cờ nghe được một câu chuyện khiến ta giật mình tự hỏi: Đời này ta sẽ còn gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần nữa? Có người mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu bố mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần.

Nhưng với nhiều người, bố mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt bố mẹ. Khoảng thời gian bố mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm bố mẹ được một lần.Mới đây, anh đón được bố mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua... Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà bố mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với bố mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên bố mẹ mình.

Trên đất bạn (Trung Quốc) mà sao nghe câu chuyện lại thấy giống với cuộc sống đang diễn ra trên quê hương mình đến vậy! Đời này ta sẽ còn được gặp bố mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình. Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia...

Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm bố mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần bố mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm bố mẹ được vài lần trong năm. Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho bố mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ? Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: "Mỗi năm anh về thăm bố mẹ được mấy lần?". Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là "hai, ba lần gì đó" rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.

Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo "các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả". Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là "chúng nó bận việc không về được à?". Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay "thắc mắc" vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa... Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp bố mẹ bao nhiêu lần?

Theo Thái Lộc An Khang'sblog & heo con' s blog)

11/11/07

Gửi Sadec Friends

Lau lam roi moi ghe tham blog cua Sadec. Thu that tu luc khai truong den gio so lan ghe tham cua minh chi dem tren 1 ban tay. Lan nay ghe vao tham thay toc do phat trien cua blog nhanh that. Danh sach friends bay gio ngoai cac "quy su" 12T_2001 ra con co cac anh chi em cua cac khoa khac nua. Thong tin "thoi su" duoc truyen tai tren blog vo cung phong phu. Doc cac tin tuc moi thay minh nhu nguoi tu cung trang roi xuong.. nhung su kien da xay ra cach day may thang troi gio minh moi doc.. Tu hua voi blog se vao tham thuong xuyen hon..

5/11/07

HAPPY BIRTHDAY TO YOU...

Hồi cấp II, lớp tôi xuất hiện nhiều biệt danh thật vui như: Bò con,Gà con,Đại bàng...Trong đó có Bắp. Tôi nhớ lúc mới vào lớp sáu, Ngọc Sương được phân công làm lớp trưởng. Trong một lần ghi tên danh sách, Sương ghi là Ngô Phú Hiệp, không hiểu Sương ấn tượng điều gì đó và luôn đổi họ của Hiệp là Ngô thay vì Nguyễn. Khi phát hiện ghi sai, chúng tôi cười rôm rả một trận và lúc đó còn bình luận rằng Ngô Phú Hiệp hay hơn Nguyễn Phú Hiệp. Đó là nguyên nhân biệt danh Bắp ra đời.

Hôm nay, nhân dịp Sinh Nhật lần thứ 24 của Ngô...í lộn: Nguyễn Phú Hiệp, Sadecfriends chúc Hiệp ngày càng thành công trong công việc & cuộc sống và sẽ có những giấc mơ có thật (chẳng hạn có 1 giấc mơ được chia sẽ trong blog H - nếu có ngày thành sự thật thì nhớ dẫn Sadecfriends đi du lịch vài chuyến nhe!)

12/10/07

Tiếp tục về hủ tiếu Sa Đéc

Góc đường Nguyễn Tri Phương - Hùng Vương có quán hủ tiếu nổi tiếng. Chủ nhân của nó là một nghệ sĩ sân khấu điện ảnh của miền Nam - bà Năm Sa Đéc, người bạn đời của học giả Vương Hồng Sến. Khoảng đầu năm 1973, bà Năm mở quán hủ tiếu với hương vị đậm đà bản sắc Sa Đéc. Quán được bày trí tre lá theo phong cách "văn minh miệt vườn" giữa lòng Sài Gòn. Ngồi trong quán có thể phóng tầm mắt nhìn ra nhiều hướng thuộc những con đường huyết mạch của vùng quận 10, Sài Gòn.

Hủ tiếu ở đây hoàn toàn khác với hủ tiếu của mấy "Chú Ba" trong Chợ Lớn. Sợi bánh mềm mà không bở, cũng không dai, vị bánh không chua, hương bánh thơm mùi gạo mới, trắng tươi màu sữa. Có người kháo nhau rằng, bánh hủ tiếu được bà Năm lấy từ làng bột Tân Phú Đông mỗi ngày, do cánh xe đò Sa Đéc - Sài Gòn chuyển tới. Người ăn có thể gọi hủ tiếu thịt hoặc hủ tiếu xương tùy thích, mà xương hay thịt thì cũng mềm và có mùi thơm đặc biệt không như những nơi khác. Cái mùi thơm ấy là do tay nghề của bà Năm khi chế biến và đun nấu ở một nhiệt độ thích hợp cho nồi "xí quách" (còn gọi là nước lèo, nước dùng). Khi tô hủ tiếu được bưng ra, mùi thơm ngào ngạt, thực khách có thể gia giảm nào là nước mắm, nước tương, dấm đỏ, chanh, ớt, giá nhúng nước sôi hay giá sống thì tùy mà vẫn không đánh mất hương vị độc đáo của tô hủ tiếu Sa Đéc chính hiệu này.

Bây giờ, quán hủ tiếu ấy vẫn còn nhưng đã đổi chủ, thay tên.Sa Đéc còn có một tập đoàn hủ tiếu gõ, họ có một đội ngũ gần 20 người với năm, 6 xe đẩy, bán chủ yếu về đêm và có phân chia khu vực hẳn hoi, liên minh chặt chẽ. Nhờ hợp tác trong việc mua thịt, bánh, gia vị, nên giá thành hạ, tô hủ tiếu có giá rẻ đến bất ngờ. Giữa khuya, ngồi tại nhà nghe tiếng lóc cóc, muốn ăn hủ tiếu sẽ được mang đến ngay, nóng hổi, nghi ngút khói. Người Sài Gòn ngày nay vẫn đến những quán hủ tiếu Sa Đéc để tìm hương vị tuyệt vời vượt thời gian. Sẽ là một thiếu sót nếu du khách về miền tây Nam Bộ mà không ghé qua Sa Đéc, thưởng thức tô hủ tiếu của một vùng quê sông nước từng mệnh danh văn minh miệt vườn.

(Theo VnExpress)

30/9/07

Hủ tiếu vò viên Sa Đéc

Sa Đéc là một trong những nơi sớm hình thành nền văn minh miệt vườn của vùng đất Nam Bộ. Vì vậy, nơi đây hiện còn lưu giữ nhiều nét văn hóa mang tính đặc trưng của vùng sông nước Cửu Long. Trong đó ẩm thực ở Sa Đéc được xem là một dấu ấn văn hóa về truyền thống của vùng đất Nam Bộ này.

Sa Đéc cũng là một địa danh có nhiều món ăn ngon được lưu truyền vượt thời gian như: lẩu bò, hủ tiếu Sa Đéc, nem, chả lụa.... Đặc biệt hủ tiếu ở đây đã vang danh gần như khắp nước. Nó được những người sành ăn, các nhà nghiên cứu thừa nhận sau khi đã thưởng thức nó trong một vài lần. Nhưng ở Sa Đéc còn có một thứ hủ tiếu nữa ít thấy ai nhắc đến mà lại rất ngon, đó là hủ tiếu vò viên. Tại sao lại gọi là hủ tiếu vò viên? Bởi đơn giản khi ăn tô hủ tiếu này, thực khách chẳng thấy thịt đâu cả, mà chỉ thấy viên bò thôi.

Cứ độ khoảng 6 giờ chiều mỗi ngày, cứ việc ghé qua chợ thực phẩm Sa Đéc, thưởng thức thử một tô hủ tiếu vò viên ắt hẳn thực khách sẽ hài lòng. Bởi hủ tiếu vò viên ở đây rất ngon, mà cái ngon đó được tổng hợp từ các thứ: nước xúp, bò vò viên, và cả từng sợi hủ tiếu nữa. Về hủ tiếu Sa Đéc thì khỏi phải nói, nó đã có một chỗ đứng vững vàng trong lòng thực khách từ bao năm qua. Sợi hủ tiếu Sa Đéc khi nấu chín thì có độ dai vừa phải làm cho thực khách khi ăn cảm nhận được cái ngon của từng sợi hủ tiếu. Còn vò viên ở Sa Đéc có độ dai vừa phải, khi ăn có vị thơm, ngọt, hơi cay, phảng phất mùi bò. Khi cắn vào một miếng bò vò viên ở Sa Đéc thực khách lập tức có sự so sánh giữa viên vò nơi đây và nơi khác, và sẽ không tiếc lời khen là, sao ngon quá.

Đến phần nước xúp thì đích thực là do bản lĩnh của từng người nấu. Sở dĩ nước xúp ở đây ngon, ngoài tài nghệ nêm nếm còn có một bí quyết khác, đó là xương bò. Người ta mua xương bò về nấu, nên nước ở đây rất ngọt và thơm, không hề có vị ngọt của bột ngọt. Sau khi bán gần hết hủ tiếu, phần xương bò này, có dính ít thịt được người bán vớt ra bán riêng cho những người mua nước xúp về ăn với bánh mì trong mỗi đêm. Vì nước xúp ngon nên phần xương bò này bán không rẻ. Ai muốn ăn xương bò thì ít nhất phải dặn trước ngay từ buổi sáng, khoảng 9 giờ tối đến lấy mới có.

Vì là ngon nên hủ tiếu ở đây rất đông khách, người bán không kịp trở tay, muốn được ăn bạn phải ngồi chờ, và chính sự chờ đợi của bạn càng góp phần làm cho tô hủ tiếu thêm ngon.Nếu có dịp nghỉ đêm ở thị xã Sa Đéc, bạn đừng bỏ lỡ cơ hội thưởng thức một tô hủ tiếu vò viên ở đây, vì nó ngon không chịu được. Nhất là đang đêm đói bụng được thưởng thức một tô hủ tiếu ở đây thì còn gì bằng. Người bán sẽ bưng ra cho bạn một tô hủ tiếu nóng hổi, thơm lừng. Trong tô chỉ có nước xúp, hủ tiếu, bò vò viên. Phía trên tô hủ tiếu có để vào cọng rau thơm, chút ngò xắt nhuyễn, một ít giá, và kế bên là một chén tương xay để bạn chấm, cùng với một đĩa ớt và chanh. Chỉ có vậy mà ngon tuyệt vời…!
(Sưu tầm)
Related Posts with Thumbnails